Buồn :)

Hạnh phúc của bạn đến qua hạnh phúc của người khác. Cuộc sống của bạn chỉ đẹp khi có mọi người xung quanh, nhất là gia đình. Bạn thích chia sẻ niềm vui với bạn bè. Giàu lòng vị tha và nhân ái, rất sợ cô đơn là tính cách của bạn. Điều bạn cần lưu ý là nên nghĩ đến bản thân nhiều hơn một chút. <<— Tối trắc nghiệm thử họ nói zậy đó.

———————————————————————————————————-

Thật sự không biết nghĩ gì. Cũng sắp đến lúc mình phải rời bỏ những thứ mà mình đã gắn bó lâu nay rồi. Thật sự buồn, rất buồn. Cảm thấy trống trải. Dường như những gì ta nhận được chỉ là 1 niềm tin bị đánh cắp.

Không hiểu vì sao bao giờ mình đặt niềm tin vào ai thì người đó làm niềm tin của mình sụp đổ. Mình đặt niềm tin vào tình yêu? Tình yêu phản bội ! Mình đặt niềm tin vào bạn bè ? Bạn bè đố kị , ganh ghét ! Cứ thật là lạ những người bình thường làm mọi việc rất tốt, đến khi mình giao thì lại làm không đâu vào đâu.

Trên đời ghét cay ghét đắng là việc nợ nần. Ấy cái vậy mà bây giờ nợ nần chồng chất. Không tham gia được, không quản lí được, giờ biết hỏi ai, trong khi ai cũng hỏi mình ??? Chẳng lẽ vì chuyện đó mà anh em phải bất đồng ? Rồi đến người làm việc mà trước giờ làm việc chỉn chu, tin tưởng giao cho, và yên tâm, thế là cũng chậm. Không thể hiểu nỗi. Có lẽ nên không đặt niềm tin vào ai, vào cái gì hết.

Thanks facebook. Lâu ngày spam. Vì giờ không biết tâm sự cùng ai. 2 người bạn thân vô tư đến mức vô tâm. Những bậc tiền bối quá cao xa để mà tâm sự. Lại có những người bỗng dưng ghét bỏ mà chính mình cũng không thể tìm ra được 1 lí do gì để an ủi hoặc chí ít là khắc phục 1 cái gì đó. Buồn lắm facebook ơi 

Nguồn : Phan Duy Hung Facebook spam page

Thoáng buồn lay lắt … chỉ riêng ta…

…… Sông vẫn trôi, cứ trôi dù thương nhớ …
Sông khóc ai, nhớ ai dòng trôi mãi.
Anh vẫn nghe tiếng em từ khi vắng nhau thiếu nhau ,còn nguyên nhung nhớ…
Trong giấc mơ khát khao còn thương nhớ…..
Trong nỗi đau mất nhau còn đau mãi …..
Ta vắng nhau thiếu nhau , còn nguyên nhớ nhung thiết tha…
Hỡi dòng sông không trở về sao !?……

Hà Nội mùa phượng đỏ …

Những nhành phượng vĩ đang đỏ rực trên đường phố. Hoa tăng thêm vẻ đẹp làng quê, lung linh rủ mặt hồ và mộng mơ trên giỏ xe cô học trò nhỏ. Loài hoa mỗi khi hè về này còn là nơi hóng mát mỗi ban trưa.

Hoa phượng đỏ rực bên hồ Hoàn Kiếm.
Thơ mộng vẻ đẹp làng quê ven đô (huyện Mỹ Đức).
Phượng mộng mơ trên giỏ xe đạp các cô học trò nhỏ.
Rung rinh mặt nước.
Đở rực nổi bật trên nền lá xanh.
Những nhành Phượng thường gắn với tuổi lưu bút học trò.

Ảnh : Xuân Chính – Khánh Huyền

Nguồn: http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/05/3BA0F152/


Thôi nhé ! Cái lửa vô dụng !

Ngửa mặt lên trời – hận đời vô đối .
Úp mặt xuống gối – vô đối thật sao ?
Chổng mông lên cao – vì sao vô đối ?
Đập đầu xuống gối – Vô đối… kệ tía tao !!!

Bao lâu rồi ! Ta lại thấy cái việc làm của mày thật là vô nghĩa ! Mày làm những việc phí hoài thời gian , tiền bạc … Rồi sao ? Ai hiểu cho mày ? Ai cảm thông với mày ? Rồi mày sẽ được cái gì trong khi mày đã mất quá nhiều ? Ôi chao ! Đến lúc này mày mới nhận ra mày không có được 1 chút ích kỉ cần thiết phải có của 1 người bình thường . Khâm phục mày quá đi !
Uhm , thì mày nói đúng ! Có lẽ tao cần ích kỉ hơn chăng ?
Tất cả những gì tao làm , người ta ko thể trách mắng , nhưng người ta cũng không thể tung hô như 1 cái gì đó thật cao cả . Tao thầm lặng quá chăng ? Tao ko thích nói về những gì tao đã làm , tao cho đó là kể công ! Và cũng chẳng có ai hiểu cho tao đâu ! Tao là thế mà !
Mày nói đúng , tao cần phải ích kỉ hơn , cao cả thì được gì chứ nhở ? Ôi chao , nếu tao ko cao cả như thế , có lẽ tao đã có nhiều thời gian cho việc khác có ích hơn , không phí phạm tiền của , đến mức giờ muốn đi học cũng chả có xu dính túi ! Mà có cho dù như thế ,tao cũng thà có chết đói cũng éo có mở miệng xin xỏ đâu ! Mày có thể cho tao là tự ái ,nhưng xin lỗi nhá, hông lẽ tao làm những gì rồi mà tao cũng đek biết là tao làm cho ai hay sao ! Haizzz … Đời nó chó thía đấy mày ạ ! Tao mệt mỏi rồi ! ! Tao sẽ ích kỉ hơn 1 chút ! Hi vọng tao có thể ích kỉ ! Giúp tao nhé , tao !

Chả có gì !

Ò ! Chả có gì ! Một chút rung động , chắc là nhẹ !
Thoáng thôi mà !
Vài ngày gặp !
Đi cùng đường 1 bữa !
Mà …. giọng nói nghe quen quá !
Tự nhiên thấy …. yêu yêu !
Hì hì ! Mà thôi !
Stop here !
Tốt nhất là ! Dừng lại !
Khỏi bận tâm , khỏi lo lắng , khỏi nhớ nhung, khỏi vật vã , khỏi cười , khỏi đăm chiêu , khỏi cô đơn ….
Biết sao được ! Hì ! Waiting !

Lạnh nữa đi !

Lạnh ! Rồi hết ! Rồi lại lạnh ! Rồi lại hết !
Cứ xoay vòng như vậy ! Không cần phải hết mùa đông đâu !
Bây giờ có hết thì lòng ta …. đông vẫn cứ là đông thôi mà !
Cứ như vậy !
Cứ phong phanh giữa trời lạnh !
Cứ lang thang trên con đường vắng ngắt !
Cứ hứng lấy , ôm trọn lấy từng chiếc lá rơi !
Chợt nhớ ra – trái tim vẫn …..

Vờ như … mùa đông đã về ….

Bão ! Lại bão !
Ta không biết bão là gì ! Ta chỉ nghe hơi gió ! …
Lúc chiều , đi với Đội văn nghệ về
Gió lạnh buốt ! Lạnh đến tê người ! Cái mũi xoang cứ đau buốt vì lạnh …
—————————————————————————————————–
Vậy mà vẫn …. thích ..
Vẫn cứ muốn chạy xe thật khẽ , để nghe từng cơn gió thốc vào mắt..
Vẫn muốn lang thang trên đường đầy xác lá trong cái lạnh tê buốt này ..
Để cho … hiếm hoi những bước chân tạm thôi vội vàng ….
Để cho … mùa đông đọng lại trên áo , trên mi mắt , trong trái tim …
Để cho … suy nghĩ nhọc nhằn tạm thôi tồn tại …
Để rồi – thấy … ta vẫn cô đơn ..
Để rồi – thấy … ta vẫn nhớ…
Để rồi – thấy … người ta cần 1 hơi thở ấm áp như thế nào …
Để rồi – thấy … ta vẫn ngây thơ giữa muôn vàn giả tạo
…………
Lạnh …
Yêu cái lạnh !
Bởi cái lạnh làm những người đang bên nhau thêm gắn bó bởi những vòng tay ôm..
Bởi cái lạnh làm những người cô đơn có thêm chút ưu tư và biết rằng : Hơi ấm của 1 ai đó – cần lắm ! ! !

Thổi bụi Blog…

Viết blog 1 lúc mà tự nhiên thấy dở quá nên DEL , khỏi viết !
Hông tâm sự , cũng khỏi viết Blog luôn
! Kệ , tới đâu hay tới đó ! Chả ai hiểu cũng được !
Cũng quen rồi !
Cứ thế mà đổ vỡ , cứ cho nó trôi , 1 mối quan hệ không thể trở lại như ban đầu , 1 mớ suy nghĩ không thể theo 1 chiều hướng tích cực hơn , cứ để cho nó thế , nếu không , biết đâu mình lại có 1 kiểu hành xử khác thì ….. dở !
Ui chao ! Nghiền ngẫm mấy cái ni sao mà mệt thế, nghe thằng Vinh đưa ra cái list chương trình , đường đi nước bước là đủ ớn rồi !
bắt đầu từ đầu không phải là chuyện đơn giản ! Đã có nền tảng gì đâu ! Học từ đầu ! Hic !
Ủa mà hóa ra mình đang viết lại Entry mới hả :O !
Thôi dừng , khéo lại sa đà !