…………………………………………..

Lại thêm 1 tuần nữa ……..

Phù……… mệt quá đi mất , cả tuần rồi chỉ có tối hôm qua là về trước 9 giờ !

Lao đầu vô hoạt động , học hành …….

Quên được sao ????

Nếu được , mình chẳng phải là mình …….

Vẫn cứ như thế ……

Cười tươi với mọi người , mấy ai hiểu nỗi buồn trong nụ cười đó …

Vô tư ư ?

Đúng là … sự hài hước của Chúa !!

……………………………………………………..

CCNA ơi là CCNA , 1023 trang giáo trình toàn tiếng Anh ,chắc chết quá !

Entry for March 03, 2008

Bé biết ko ? Anh đã rời xa người đó rồi !

Nhưng…… hãy quên anh đi, bé à !

Anh biết bé sống rất tốt , ở 1 nơi cách anh hàng ngàn cây số !

Và hãy sống ở đó thật tốt nhé bé !

Đừng nhớ đến anh !

Anh ko thể đến với bé !

Bới 1 điều đơn giản :

BÉ QUÁ GIỐNG NGƯỜI ĐÓ !

Anh không thể làm bé tổn thương !

Anh xin lỗi , nhưng bé chỉ mang vào trong anh hình ảnh của người ấy !

Mãi mãi ko bao giờ phai tàn !

………………………………………………………….

………………………………………………………….
Ờ !
Cứ như thế và kết thúc !
Và cứ luôn như thế !
Như 1 vòng xoay của tạo hóa vậy !
Vì sao người ta rung động ?Người ta nhận được sự che chở, sự sẻ chia, tình yêu thương ?
Còn mình ?
Chẳng đòi hỏi gì sất !
Mình ngã gục đấy !
Đã có lúc mình quỵ xuống ,
nhưng chẳng bao giờ nằm lăn ra chỉ vì mệt mỏi và đau khổ cả !
Chỉ cần ,1 ánh mắt ,1 ánh mắt của người mình yêu thương nhìn mình, mình sẽ chẳng cần ai phải dìu cả !
Chỉ có thế và đứng lên !
Có điều , bây giờ mình phải tự tưởng tượng ra 1 ánh mắt như thế !
1 ánh mắt ,đã xa lắm rồi !
…………………………………………………………..
………………………………………………………….

Entry for March 01, 2008

Hmmmm ! ! ! ! !

1 tuần , và 14 tiếng đồng hồ chợp mắt !

Tưởng tượng nổi điều đó ko nhỉ ? 1 đêm , chỉ chợp mắt được khoảng 1,2 tiếng đồng hồ !

1 cơn ác mộng triền miên ………

………………………………………………………..

………………………………………………………..

………………………………………………………..

………………………………………………………..

Và ta biết 1 điều thật ……. “kì dị ” , càng yêu em , ta càng phải xa em ……….

……………………………………..

………….Mưa !……………

…………Lại mưa !…………

…………Tuần trước ko ra Huế được , bi giờ lại thế này ! ………….

……….Chán như con gián ! …………..

Nhớ người yêu đến chết mất ! Ngồi nhà mà ko dám nghe nhạc buồn nữa , sợ rằng nghe buồn chịu ko nổi đi tự tử nữa , mà bữa ni mà chết thì thiếu mất 1 người khóc thì làm sao !

Nhiều lúc nghĩ hoài cũng ko thể lí giải nổi vì sao người ấy lại có thể vô tình quay lưng đến vậy !

4 tháng ,có phải chỉ là 1 lời hẹn kéo dài để rồi cuối cùng người ấy sẽ nói lời chia tay hay ko !

Buồn quá !

Mình chẳng muốn nhận xét gì về cách nói của người ấy với bạn bè trước khi đi cả ! Chỉ biết rằng bây giờ mama của mình cũng đã bắt đầu ………….mất cảm tình với người ấy !

Mình phải làm sao đây !

Thực sự , để tìm 1 cuộc tình mới , với mình và người ấy đều ko khó . Nhưng chẳng lẽ như thế là sẵn sàng vứt bỏ đi quá khứ đã bên nhau suốt khoảng thời gian qua hay sao ! Vứt bỏ đi tình yêu ,vì những rào cản ko thuộc về 2 người , hay vì những lầm lỡ của mối tình đầu , ko chỉ riêng ai ????Tại sao lại ko thể cùng nhau làm lại từ đầu , mọi rào cản sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu 2 người thật lòng với nhau kia mà ? Sao người ấy ko chịu tin kia chứ !??????

Làm sao để nói cho người ấy hiểu đây ??? Chưa bao giờ mình lại nghĩ người ấy cố chấp đến vậy !

Chán nản ! Mình muốn trái đất nổ tung ngay bây giờ ! Chỉ còn lại người ấy thôi,để em có thể thấu hiểu nỗi cô đơn lúc này của mình .

Hận !

……………………………………

Lạ ghê !

2 bài liên tiếp rồi , ko 1 tựa đề ………..

Thật sự là mình cũng chẳng biết mình làm những gì trong mơ và những gì trong thực nữa ! Cảm thấy như mọi cố gắng đều là cố gắng trong lẻ loi ! Ko 1 ai có thể chia sẻ nỗi ! Vì chỉ có 1 người có thể hiểu cảm giác của mình thôi ! Nhưng có lẽ người đó cũng ko muốn hiểu ! ……..

Hmmmmmmmm

Bạn bè cũng ko thể chia sẻ nổi !

Đôi lúc cũng tự hỏi sao mình lại chỉ muốn tâm sự với 1 người ko muốn nghe mình tâm sự ! Tại sao ko thể 1 ánh mắt buồn trước mặt người khác ! Cười tươi mà lúc nào cũng nặng nề u sầu để làm gì ?? Mình cũng chẳng biết , nhưng mình phải làm thế ! Mình ko phải là người chỉ của chính mình !

Ko biết chiều nay thử giọng tiếp ra sao đây nữa !

Ông thầy nói đúng ! Nếu đem tiêu chuẩn chất giọng thanh và ngọt để làm nền thì mình chắc chắn đậu ! Còn nếu cứ theo tiêu chuẩn chọn chất giọng ” dày và lửa ” thì mình chắc chắn sẽ bị loại từ ………. vòng gửi xe ! hix !

Dù sao thì cũng cố gắng hết sức ! Xui xẻo mấy cũng vậy thôi , tất cả phụ thuộc vào sự cố gắng của mình thôi !

……………………………….

Nhớ người yêu quá ! Làm gì đây nhỉ ! Cách xa cả trăm cây số , mà người ấy lại tìm đủ thứ khó khăn để ngăn cản mình ra ! Nghĩ thật buồn , sao người ấy lại quay lưng lại như thế chứ !

……………………………….

Lúc khó khăn nhất thì nguồn động viên của mình lại ko còn ! Chỉ biết lò dò lần tìm ra đường đi thôi ! Dù thế nào thì mình vẫn còn 1 nguồn động viên , đó là đôi chút gì đó tự hào vì tình yêu ko bao giờ thay đổi của mình ! Có lẽ , mình là người duy nhất ! Đáng tự hào đấy chứ , mặc dù sự tự hào đó hơi ……….cay !

Mọc sừng !

………………………………………….

+Nè ! ! ! …….

! Minh ! em ………

+Ngạc nhiên ghê rứa ! …..

-Em…… có chuyện gì à ?…….

+Có chuyện mới gặp được à ! …..( lại nói nhát gừng nữa rồi !)

-Ko phải ! Nhưng……. em đi rồi mà ! ……..

+Gặp anh lần cuối thôi ! Em đi đã ! ..

-Khoan đã !

-Minh !

-M………..i…………n………hhhhh ! ! !

-Em đâu rồi ?? Minh ơi !

Lại chảy nước mắt ư ! Hóa ra mình vẫn còn nước mắt để chảy ! Mình khóc từ khi nào trong

giấc ngủ , mình cũng ko biết nữa !

……….. ! hix ! Mình muốn khóc thét lên thật to ! Nhưng , con trai , làm sao để họ thấy mình

khóc được !

Chỉ là giấc mơ thôi mà ! Chỉ là 1 cơn ác mộng thôi ! Bình tĩnh đi nào ! Bình tĩnh đi ! Bình tĩnh !

Chỉ là giấc mơ thôi sao ?

Mọi thứ trôi qua như 1 giấc mơ ???? !

Tại sao lại cứ phải bất công như vậy ! Em cho rằng em làm thế là vì anh à ! Em cho rằng như

thế là dứt khoát ? Em quên rằng chính em chưa bao giờ dứt khoát với những tình cảm khác

dành cho em ! Vậy thì tại sao lại dùng cái sự dứt khoát tàn nhẫn ấy đặt lên tình cảm của anh

chứ ???? Quá khứ đáng bị coi thường như vậy sao ??????

Bao nhiêu ????

Bao nhiêu nắng để làm khô 1 dòng sông ? Bao nhiêu mưa để cuốn trôi 1 sa mạc ? Bao nhiêu đêm để giết chết 1 nỗi nhớ ? Bao nhiêu cái hôn để đong đầy 1 tình yêu? Bao nhiêu cái nắm tay để xóa bỏ khoảng cách ? Bao nhiêu cái ôm để thấy ta trưởng thành ? Bao nhiêu lời nói mới làm em hiểu anh ? Bao nhiêu nước mắt để được tha thứ ? Bao nhiêu nụ cười để làm vơi khắc khoải ? Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau ? bao nhiêu chờ đợi để đổi lấy 1 lời… ??? ….tất cả chỉ fụ thuộc vào chính em! HAVE A NICE DAY

Giá như em hiểu được nỗi lòng anh lúc này ! Em sẽ ko thế nữa !

LOẠNG CHOẠNG !

” Một ngôi sao mới xuất hiện thế chỗ của nó ” ! Mình chẳng biết ngôi sao đó là gì , là ai nữa ! Trong lòng em đang nghĩ gì mình cũng ko thể hiểu được !

Cũng nhiều lúc mình tự nhủ sẽ cố gắng ! Chính vì hi vọng trở lại với M mà mình đã cố gắng vui vẻ và vững vàng hơn để thay đổi chính bản thân mình ! Chẳng có gì là ko thể cả , khi con người còn định hướng được mình làm vì cái gì !

Chỉ có điều ………

Nói sao đây nhỉ ! Dù biết là mình đã làm em mất đi tình cảm , nhưng mình ko thể hiểu nỗi thái độ vô tình đến tàn nhẫn của em ! Điều đó làm mình loạng choạng ! Dù đã nhủ rằng cần phải có thời gian nhưng mình vẫn cảm thấy đau lòng khi thấy em như vậy ! Lẽ nào đó là người yêu của mình trong suốt 5 năm qua ??????? 5 năm , đâu phải là 1 thời gian ngắn để tình cảm có thể mau chóng phai tàn như vậy được !

Chiều nay , lại mưa , nhớ người yêu. Ko đem theo dù , phải đứng trên trường chờ mưa tạnh, nhắn tin cho em , lại là tin nhắn 1 chiều ( chẳng biết sao nữa . Cho dù mình có là 1 người vô tâm cũng chưa bao giờ mình lại vô tình như vậy !)

Dù có cố gắng thế nào thì sự vô tình của em cũng làm mình như mất định hướng ! Cũng ko phải ! Nhưng sau mỗi lần như thế giống như mỗi lần ngã gục , phải cố gắng đứng lên mà đi tiếp , vì hi vọng vậy !

Sao ơi !

Tóc ai bay ngang lưng trời

Nhớ đem mây về trần đấy nhé!

Áo ai bay thênh thang đồi

Vực sâu hé môi cười

Mắt ai xa lung linh đèn

Giữa chiêm bao cuộc tình mới đến

Phố ai quen ai xa lạ

Đẹp hơn những ngày qua

Em cho ta yêu thương tình cờ

Nuôi cho tóc xanh lại

Những âm u vừa chớm đã tan đi nhẹ

Em cho ta yêu thương tình cờ

Và tô son những đêm dài

Những sớm mai tỉnh giấc

Đời thành vườn hoa

Phố quanh và phố dài

Phố em vừa dấu hài

Vừa một bàn chân bình yên

Gió đêm về gió mừng

Gió reo lòng tưng bừng

Thấy ta vừa biết dấu yêu

Hồn tinh khôi

Bài hát nghe sao thấy buồn quá !

1 mình trong bóng tối , ko 1 ánh sao , chung quanh chỉ là 1 màn đêm đơn côi và lặng lẽ , hắn chợt nghĩ đến lời ngôi sao băng mà hắn vừa đọc !

Hắn thấy mình như 1 hành tinh , 1 hành tinh đơn độc trong bóng tối bao la ! Hành tinh ấy , ngôi sao ấy , trước kia đã tự với lòng mình sẽ quấn quít bên nhau suốt cuộc đời ! Ngôi sao ấy mang đến cho hành tinh anh sáng kì diệu , đánh thức tình yêu của nó.Ánh sao ko chói lòa như mặt trời , cũng ko mơ màng như mặt trăng . Đó là ánh sáng tinh khôi nhất . Nó đã yêu , 1 tình yêu say đắm , 1 tình yêu mà nó biết rằng sẽ ko gì trên cuộc đời này có thể thay thế được !

Nhưng rồi , nó mơ màng trên trong yêu đương mà quên mất nó cần làm gì để giữ mãi sự tươi đẹp của tình yêu ấy ! Nó ko hoàn thiện ! Nó đã phạm biết bao nhiêu lỗi lầm ! Để rồi , 1 ngày kia , tim nó tan nát khi biết rằng : nó đã đánh mất tình yêu của ngôi sao ! Ngôi sao ko tha thứ cho nó , có lẽ cái ngôi sao muốn đi tìm 1 hành tinh khác , hoàn thiện hơn nó !

Nó gục xuống , nó ko yếu đuối , nhưng nó đã gục ngã !

Sự phũ phàng của ngôi sao để lại cho hành tinh 1 nỗi đau ko thể nào phai mờ trong kí ức tình yêu ! Và ngay lúc này đây , những dòng chữ đã nhòe đi t
rước mắt nó ! NGÔI SAO ƠI ! Rồi đây hành tinh đó sẽ ko còn nhìn thấy được ánh sáng nữa . Nó sẽ mãi mãi ko thể bước ra khỏi màn đêm tội lỗi !

Vì sao ko soi sáng cho hành tinh tìm được lối đi ?. Suốt cuộc đời này , hành tinh phải quay cuồng trong bóng tối , dằng vặc và lần mò trong tuyệt vọng để tìm kiếm lại những mảnh vỡ của trái tim !

Nó ko dám trách ngôi sao , nhưng những gì ngôi sao đã để lại là 1 nỗi đau quá lớn và 1 bóng tối ko lối đi !

……………………………………..

Chỉ nghĩ được đến thế , hắn gục đầu xuống , khóc nức nở giữa sân trường vắng lặng .. …………… KO CÒN AI CÓ THỂ HIỂU NỖI LÒNG CỦA HẮN LÚC NÀY !

Hắn khóc rất nhiều , hắn muốn thôi khóc , hắn muốn cứng rắn lên , nhưng nước mắt cứ tuôn rơi . Nước mắt ko làm hắn nguôi ngoai nỗi đau tan nát trong tâm hồn ….

Hắn biết hắn đã gây ra biết bao nhiêu chuyện ! Đã làm khổ người hắn yêu thật nhiều ! Nhưng…….. TÌNH YÊU HẮN CHÂN THÀNH !

Trước kia , hắn luôn tự hào về tình yêu ấy ! Hắn tự hào vì hắn đã rất chung thủy . Tình yêu của hắn chỉ có 1 , hắn đã dành trọn con tim để yêu 1 người ! Trọn con tim , trọn con tim để yêu ,trọn con tim để nhớ . Và giờ đây , lời phũ phàng của người hắn yêu đã xé nát con tim ấy , nó đã vỡ vụn rồi .

TÌNH YÊU CHÂN THÀNH đã là gì kia chứ , những gì hắn có lúc này là tình yêu ko bao giờ thay đổi trong cuộc đời và 1 nỗi đau ko thể nào xóa nhòa trong kí ức.

Và giờ đây , TÌNH YÊU CHÂN THÀNH đó , người hắn yêu cũng ko xem là xứng đáng để hắn có thể làm lại từ đầu , ko xứng đáng để chờ đợi sự thay đổi của hắn , dù chỉ là 1 thời gian ngắn ! Hắn ko thể thay đổi nữa , hắn đã mãi mãi đi vào bóng tối , hắn sẽ mãi mãi ko bao giờ hoàn thiện , bởi vì hắn ko còn mục đích để thay đổi chính bản thân mình !

Chỉ 1 lần thôi để hắn thay đổi , hắn tự hỏi tại sao lại ko thể ! Người ta đã ko cho hắn cơ hội đó ! Tất cả những gì hắn có lúc này là nụ cười giả tạo trước mặt mọi người ………….. Rồi mỗi khi đêm xuống , hắn lại nhìn lên bầu trời , rồi lại gục đầu xuống khóc trong bóng đêm lẻ loi , đau đớn !

Hắn ko thể nhìn được nũa . Tất cả đã nhòe đi trong đôi mắt chưa bao giờ biết khóc của hắn !

NGƯỜI YÊU ƠI !