Entry for March 19, 2007

Không khí lạnh ! Lại gió ! Đi dạo những lúc như thế này thật là khoái ! Lại đi luẩn quẩn trong trường . Cũng đã lâu ko đi dạo 1 mình trong sân trường vào buổi tối như thế , chắc cũng hơn 1 năm rồi , từ sau Valentine năm ngoái ( chẳng nhớ ngày nào nữa , thật sự hồi đó cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến ngày giờ , lúc đó còn nhớ đường về là may lắm rồi !!! ) chưa lang thang như thế này bao giờ ! Lúc này mà có ” em ” cùng đi dạo với mình thì thật là tuyệt . Tiếc là ……….. Mà cũng chẳng sao, đây đâu phải là lần đầu mình phải gậm nhấm cái cảm giác đơn độc thế này ! Dường như mình đã quen rồi , bình thường quá rồi !

Đăng kí lớp Anh văn , ko biết bi giờ bắt đầu có trễ ko nhỉ ! Trình độ còn kém quá , phải gấp rút thôi !

Về ăn đã , đói quá !

Ngày đầu làm thường dân !

Cũng chẳng phải thường dân , dù từ chức Bí thư Chi Đoàn nhưng mình vẫn ở trong BCH CĐ và vẫn hoạt động thôi . 1 cảm giác hơi lạ 1 chút , chỉ sợ người khác nhìn vào nghi ngờ gì đó về Chi Đoàn mình thôi ! Thật sự đến lúc này mình ko tham gia thêm được nữa , dù sao thì cũng ko bỏ được hoạt động Đoàn nhưng quả thật mình ko thể được như 2 anh Phó bí ! Đóng vai trò đầu tàu mà cứ im im thì ko thể khuấy động phong trào được, nhưng mình cũng ko phải là người của sự sôi nổi , như thế nếu cứ khư khư cái chức Bí thư thì phong trào sẽ đi xuống mất thôi , bởi vì bây giờ mình thực sự mệt mỏi , mệt mỏi , mệt mỏi !
Mình ko biết có muốn đi MHX ko nữa , năm đầu tiên đi , nó mang lại cho mình nhiều niềm vui nhưng cũng mang tới cho mình 1 chuyện buồn khó quên ! Điều ,chuyện buồn đó có vẻ ảnh hưởng tích cực đến mình hơn là tiêu cực !Dù sao chống chọi với nó và gạt nó qua 1 bên quả là khó khăn , mình bắt đầu nản rồi , nhưng ko thể tiếp tục để nó lấn áp nữa , mình muốn định hình lại đường đi của mình , ko thể cứ cắm đầu đi vào ngõ cụt được ( người ta nói chỉ cần có quyết tâm sẽ làm được những việc mà mình tưởng như ko thể làm được , thế nhưng mình biết con đường mà từ sau MHX mình bám theo sẽ ko có kết quả , chỉ mang tới đau khổ cho mình mà thôi )
Tỉnh lại đi Hưng nhé ! ! ! ! ! ! ! !

Trở lại !

Photobucket

Rồi sẽ thôi ! Ta biết ta quyết định đúng ! Ta mong mỏi có 1 ngọn lửa rồi sẽ cháy như ta ! Ta mong ước rồi sẽ có 1 người mà ta hoàn toàn yên tâm để có thể giao lại tất cả mà không 1 chút mảy may lo lắng . Ta biết đó là tâm huyết của chính ta ,cũng như anh trước kia , đúng không nào ! Cố lên , vì đứa con tinh thần của ta ! Cố lên ,vì ta còn nhiều dự định dang dở ! Cố lên ,vì ta vẫn còn tồn tại !
Cố gắng lên nào !
Không buông , không xuôi , không buồn chán nửa …
Mở cửa ra để gió phả vào khuôn mặt sầu não bấy lâu , lặng nghe 1 khúc nhạc để biết ta vẫn là ta sau bao nhiêu đau đớn , ngẩng mặt lên để thấy ta vẫn còn nhìn thấy ánh nắng của ngày mai ….
Vững vàng lên bởi trước mắt còn nhiều áp lực đang chờ đón !
Ta biết ta sẽ còn quỵ ngã nữa ! Nhưng ta muốn ,ta lúc đó ,sẽ biết đứng lên ngay tức khắc ,để đón nhận những cú hích mới của cuộc sống !
Mong muốn là 1 giọt sương trong vắt !
Try !

Gần Tết rồi ! Nhiều trò hề ghê !

Hình như là gần Tết rồi thì phải !

2 ngày ni chạy cong đuôi ngoài đường , gần hết 2 bình xăng rồi , thấy ngoài đường tấp nập những xe ; thấy vô vàn những chỗ bán quất cảnh , mai , đào mới thấy được á !
Năm nay là 1 mùa đông dài ! Không biết năm đến thế nào ta

Cuối năm mới lại có 1 số niềm vui nho nhỏ ! Niềm vui từ cái đăng kí học , quét bàn thờ chuẩn bị đám giỗ , chở ma ma đi chợ , việc chọc cho gà Chung dở khóc dở cười , chọc cho pà chị chocolate-nát-bét hate nguyên cả admin group ; đến cả thú vui “mèo vờn chuột” trên 4r ,việc del , ban trên 4r bình thường khó chịu bỗng trở nên hề pà cố ! ( nhất là del , ban những kẻ vốn không đáng mình bỏ công ra ngồi ban )

Tự nhiên thấy … hề hề ! Đôi khi có suy nghĩ là cùng chung chí hướng hay cùng lắm là cùng hội cùng thuyền gì gì đó , mà đến việc hiểu nhau thì chắc là 1 đoạn đường dài ! Thôi kệ mà ! Họ hiểu tới đâu thì hiểu ! Mà nghĩ lại xem thử các trường hợp còn lại không biết có nhưng rứa hông ta ! Cái hiểu thì dễ òm hà ! Trước sau chi cũng hiểu thôi ! Mà tự nhiên chừ không hiểu cái là thấy cái lí do hắn …. thúi quắc ! He he ! Bởi zậy , thấy hề hề !

Thôi mệt nạ ! Mai đám giỗ ! Chiều mai Offline ! Tối mai lại tiếng hét ét tiếng bơm ! Lại thêm 1 ngày chạy cong đuôi nữa cho coi ! Hí hí ! Zui Zui !

CHUYỆN CỦA TÔI ….

Chuyện của tôi là 1 ngày nắng ấm
Chuyện của tôi là 1 ngày mưa rơi
Chuyện của tôi là 1 ngày ngóng đợi
Đợi hoa tươi và đợi em.

Chuyện của tôi là những ngày khốn khó
Chuyện của tôi là những ngày lang thang
Chuyện của tôi là những chiều ngỡ ngàng
Tôi bắt gặp 1 tình yêu.

Tình yêu của tôi là trong tiếng hát
Tình yêu của tôi là trong mắt người
Tình yêu của tôi dịu dàng như em
Tình yêu của tôi lung linh đêm nay.

Người ơi về đây để nghe tôi hát
Hát cho cuộc đời còn lắm âu lo
Người ơi về đây ngồi bên lời ru
Ru những yêu thương bên em bên em.

Chuyện của tôi còn mãi cho em
Chuyện của tôi còn mãi riêng tôi
Chuyện của tôi còn mãi cho em

Chuyện của tôi còn mãi cho nhau.

BÁCH KHOA ĐẠI THẮNG

Uhm , đúng là đại thắng ấy chứ !

4 đơn ca thi Bán kết , vô Chung Kết cả 4 !

1 nhóm nhảy RAP

Ban nhạc Chân trời với Miền đất ko có thời gian !

Chỉ tội nhóm Hip Hop bị loại oan ! Vì Bách khoa vô nhiều quá mà chắc Ban giám khảo cũng ,,,,,,,,,,tiếc nuối mà loại nhóm đó !

1 ngày thi đấu căng thẳng , chưa bao giờ lên hát mà run như thế !

Khủng khiếp !

Sáng , à quên , trưa : Ráp nhạc đến gần 12h ( cái số năm 2008 rồi mà cũng chưa thoát , thi cũng hát sau cùng , mà ráp cũng sau cùng ! Quái thiệt ! ) ,

Chiều 2h về đến nhà , giặt đồ để …… tối đi hát ( bó tay !!!) , ngủ 1 giấc . Dậy ! Ôi trời ơi ! Đầu dau như búa đổ , sốt 39 độ , ho , nghẹt mũi , sổ mũi ……………….. Oa oa oa ! Thế là tiu rồi , thế này thì còn hát hò gì nữa chứ !???

Tối ,đi thuê đồ , Phương Trần ? Trời ơi , cái áo thụng thịnh như quan nhà Thanh , khiếp .

Đến Minh Nhật , đóng cửa ,thế là toi ! Đành phải vác bộ đồ trắng toác lên hát vậy !

Run như cầy sấy , sợ bể quá , đầu ko xuôi nhưng cuối cùng đuôi cũng lọt , xếp đầu danh sách vào đêm Chung kết !

Còn 1 đêm Chung kết nữa ! Cố gắng lên !

…….Đường đến ngày vinh quang ko còn xa , dù khó khăn vẫn còn ………………..

Entry for February 20, 2008

Vội viết blog………….

Vừa mới đọc truyện ngắn ” Lo tay cham nguc con gai ” ( ko dám viết tiếng Việt , vì nghe tiêu đề XXX quá ). Mới nghe, mới nhìn, mới đọc , tưởng là truyện XXX , nếu ko có lời giới thiệu của ku Hà chắc mình khỏi đọc luôn quá .

Cuối cùng cũng chỉ là 1 cảm giác thất vọng ……..

Ko phải thất vọng về câu chuyện

Thất vọng , về chính tình cảm của người mình đang yêu ….

Liệu có phải , tình yêu của “người lớn” phải mang theo những toan tính , những lừa dối , phũ phàng …. liệu có còn là tình yêu ????

Bạn hỏi tôi ” Sao ko dẹp quách đi cho xong ,mi nên nhớ còn có người đang chờ mi đấy, thua kém gì mà lo ! ” .

Ờ hờ ! Lo ư ? Buồn cười thật ! Ai lo lắng ????

Ba hỏi con : Con có biết ba đã từng có bao nhiêu mối tình ko ?

Con hỏi lại : Ba có biết mối tình của con đã tồn tại bao lâu ko ?

Ba im lặng ?

Mối tình đầu cứ phải tan vỡ sao ? Không ! Con đã đi nhiều , đã biết nhiều , đã thấy nhiều , và những gì con thấy khiến con tin rằng suy nghĩ của con là đúng !

…………………………………………………………………………..

Những gì còn lại bây giờ , có phải là 1 nỗi hận ? Ko biết ? 1 tình yêu chân thật ,trong sáng trong quá khứ , và 1 lời hứa đầy toan tính bây giờ ????

Nhìn lại đoạn video lúc trước , nhìn lại những tấm hình trước , thấy lạ lẫm quá ! Người mình yêu đây chăng ?

Gác tay lên trán và suy nghĩ ! Có phải như vậy là yếu đuối ko ? Phải ko nhỉ ? Có thể phải , cũng có thể ko ! Nếu yếu đuối thì có lẽ năm vừa rồi mình đã “gục ” ,theo đúng nghĩa của nó rồi !

Vẫn yêu đời , vẫn yêu người ,vẫn là chính mình !

…………………………………………………………………………..

Những suy nghĩ yếu đuối của em khiến anh càng yêu em hơn ! Dù cho có lúc , anh đã rất hận, 1 con người ko có niềm tin, 1 con người phản bội , 1 con người tàn nhẫn …………….

Đừng che lấp đi 1 còn người thật thà ,trong sáng , bằng 1 con người thực dụng, bội bạc. Đừng mang toan tính vào tình yêu em nhé !

Entry for February 21, 2008

Entry thứ 3 , không mang tên…..

Cười đó , rồi lại trầm tư ….

Không khóc ,không khóc !

Không đáng khóc ! ! Đáng coi thường…..

Không phải số mệnh……

Tất cả là do con người …………………………

2 ngày sau ….

ko gọi nữa….

ko nhắn tin ….

ko gặp gỡ…..

Thời gian ko đầy 1 tháng

Đủ yên tĩnh , và đủ để suy nghĩ !

Hãy suy nghĩ………

hoặc sẽ quên mau !………

Thời gian và khoảng cách là thuốc thử !!

Để rồi lại thấy 1 con người như xưa

Vô tư …..

Trong sáng …..

Người tôi yêu là đấy !